Hỏi & Đáp 3.0

Hỏi & Đáp 3.0

Mời tham quan phiên bản 3.0 của Hỏi & Đáp để khám phá những chức năng mới lạ và hấp dẫn.
Tham Quan

Theo Hỏi & Đáp trên Facebook

Mời bạn cùng tham gia theo Hỏi & Đáp trên Facebook để được thông báo khi Hỏi & Đáp 3.0 đi vào hoạt động
Thích
Kiểu Gõ:  TELEX VNI VIQR OFF
Offline
10
Điểm
Tập làm văn lớp 11 về bài thơ Đây thôn vĩ dạ.
Đề bài: Có ý kiến cho rằng bài thơ ’Đây thôn Vĩ Dạ’ là lời tỏ tình của một tình yêu tuyệt vọng. Em có đồng tình với ý kiến đó hay không. Mong các bạn chỉ rõ cho tôi các luận điểm, cách vào đề, cách khai thác vấn đề như nào cho hay.
+ Cách đây hơn 5 năm
+ Lượt xem : 5,891
Trả lời (5)
Hiển thị theo

Offline
Bài thơ đây ĐTVD có hai thế giới tồn tại: - Thế giớ thực trong đây thôn vĩ dạ là thông qua ngòi bút của mình tác giả đã miêu tả vẽ ra cảnh đẹp của Cố đô Huế cùng với tình yêu tha thiết của mình. - Thế giớ ảo là một câu chuyện tình đẹp như tranh được vẽ, thêu dệt trong thơ thông qua lời giới thiệu cùng với một tấm ảnh cho nên kết thúc của bài thơ là " ở đây sương khói mờ nhân ảnh/ ai biết tình ai có đậm đà" ’Đây thôn Vĩ Dạ’ là lời tỏ tình của một tình yêu tuyệt vọng chưa hẳn vậy, vì tác giả nhận được tấm hình do người quen giới thiệu, tức cảnh sinh tình nên tác gải đã cho ra đời bài thơ, Bài thơ là lời tỏ tình thơ mộng dễ thương, có một chút dỗi hờn trách móc " sao anh ko về chơi thôn Vĩ?" bạn nên tìm hiểu rõ thêm tác giả và tác phẩm cùng với xuất xứ của bài thơ ; người con gái được đề cập trong thơ tên là Hoàng Thị Kim Cúc, Đó là ý kiến riêng mà mình góp ý cùng bạn, vì mình cùng rất thích bài thơ này của Hàn Bạn tham khảo thêm bài này nhé : Đây là 1 dàn bài tham khảo: 1. Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Vĩ Giạ một làng cổ đẹp nổi tiếng bên bờ Hương giang, ngoại ô cố đô Huế. Phong cảnh êm đềm thơ mộng. Với Hàn Mặc Tử chắc là có nhiều kỷ niệm đẹp? Câu mở bài như một lời chào mời, như một tiếng nhẹ nhàng trách móc: “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”. Cảnh Vĩ Giạ được nói đến là hàng cau với nắng mới lên, một bình minh rạng ngời. Là màu xanh của cây trái của “vườn ai”, ngỡ ngàng bâng khuâng, rồi thốt lên “mướt quá xanh như ngọc”. Sắc xanh mượt mà, láng bóng ngời lên. Một so sánh rất đắt gợi tả sức xuân, sắc xuân của “vườn ai”? Câu thứ 4 có bóng người xuất hiện thấp thoáng sau hàng trúc: “gương mặt chữ điền”. Nét vẽ “lá trúc che ngang” là một nét vẽ thần tình gợi tả vẻ kín đáo, duyên dáng của người con gái thôn Vĩ. Và cho biết “vườn ai”, ấy là vừn xuân thiếu nữ. Cau, nắng, màu xanh như ngọc của vườn ai, lá trúc và gương mặt chữ điền - 5 nét vẽ, nét nào cũng tinh tế, tao nhã, gợi nhiều thương mến bâng khuâng. 2. Thuyền ai đậu bến sông trăng đó… Một miền quê thoáng đãng, thơ mộng. Có gió, mây, cỏ hoa, có dòng nước. Cảnh đẹp đầy thi vị, cổ điển. Gió mây đôi ngả phân li. Dòng nước buồn thiu, buồn xa vắng mơ hồ. Hoa bắp nhè nhẹ “lay” cũng gợi buồn. “Gió theo lối gió, mây đường mây, Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay” Khổ một nói đến “nắng mới lên”, nắng bình minh. Khổ 2, nói đến “bến sông trăng”, bến đò trong hoài niệm. Vầng trăng của thương nhớ đợi chờ. “Thuyền ai” có lẽ là con thuyền thiếu nữ? Vần thơ trăng đẹp nhất trong thơ Hàn Mặc Tử. Có bến sông trăng, có con thuyền trăng. Thật thơ mộng, tình tứ: “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó Có chở trăng về kịp tối nay?” Câu thơ của Hàn Mặc Tử về bến sông trăng và thuyền ai gợi nhớ đến vần ca dao thuyền nhớ bến… bến đợi thuyền. Và vì thế nó gợi lên một mối tình thương nhớ, đợi chờ man mác, mơ hồ, bâng khuâng. 3. Ai biết tình ai có đậm đà? Một chữ “mơ” đầy tình tứ trong câu thơ có nhạc điệu chơi vơi: “Mơ khách đường xa, khách đường xa”. Du khách hay thôn nữ Vĩ Giạ? Chắc lại là giai nhân mà thi nhân từng mơ ước: “Áo em trắng quá nhìn không ra”. Vừa thực vừa mông. Con người của thực tại hay con người trong hoài niệm? Sương khói của bến sông trăng hay miệt vườn Vĩ Giạ đã làm mờ nhân ảnh của giai nhân? Trong cảnh có tình. Trong tình có màn sương khói, một thứ tình yêu kín đáo, e dè, thiết tha: “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà?” Toàn bài thơ có 4 từ “ai” đại từ phiếm chỉ cùng xuất hiện trong các câu hỏi tu từ, không chỉ góp phần tạo nên âm điệu lâng lâng, ngỡ ngàng mà còn dẫn hồn người đọc nhớ về một miền dân ca Huế man mác sâu lắng, bồi hồi, thiết tha: “Núi Truối ai đắp mà cao, Sông Hương ai bới, ai đào mà sâu? Nong tằm ao cá nương dâu Đò xưa bến cũ nhớ câu hẹn hò…” Kết luận “Đây thôn Vĩ Giạ” ngỡ là một bài thơ tả cảnh, nhưng đích thực là một bài thơ tình - tình trong mộng tưởng. Cảnh rất đẹp, rất hữu tình, âm điệu thiết tha, tình tứ. Tình cũng rất đẹp nhưng chỉ là mộng ảo. Bến sông trăng còn đó, nhưng con thuyền tình có kịp chở trăng về tối nay? Xa với, mênh mông. Áo trắng giai nhân, màu trắng trong trinh nữ ấy đã trở thành hoài niệm trong miền thương nhớ của thi sĩ đa tình mà nhiều bất hạnh. “Đây thôn Vĩ Giạ” là bài thơ để ta nhớ và ta thương. Hi vọng những trang này sẽ giúp ích cho bạn http://thptnguyencongtru.org/diendan/thr… http://www.thachthat.net/forum/showthrea… http://vumaiphuong28.violet.vn/present/s…
+ Trả lời cách đây hơn 5 năm

Offline
@Riêng một góc trời....... đã nói cả rồi.......^^....! ----------- Choáng quá!!!! tôi nằm chính giữa, bị "ngộp thở" ngôn từ.......^^...........!
+ Trả lời cách đây hơn 5 năm

Offline
Riêng một góc trời đã nói hơi bị hay, mk thật chẳng dám làm kẻ múa rìu, chỉ trình bày vài cảm nhận của mình thôi Bạn muốn viết bài này thật xúc tích thì hãy cố hòa lòng vào bài thơ, cảm nhận được khung cảnh thiên thần của thôn Vĩ Dạ, thực thực ảo ảo đan xen, vừa mang cái vẻ đẹp tinh khôi vừa có chút gì đó thương buồn dâng chảy. Và bạn cũng phải nhớ về hoàn cảnh sáng tác của bài thơ này, một thi sĩ yêu đời, yêu cuộc sống lại mang trong mình một trong tứ chứng nan y, bị cách biệt với cuộc sống. Một tâm hồn sáng tạo mãnh liệt bị tách rời với cuộc vui nhân sinh, khi thật sự hiểu tâm tình này mình nghĩ bạn sẽ có bài viêt hay mà thôi. Bạn hãy nhớ lại xem có lần nào mình bệnh, 4 bức tường trắng xóa của phòng bệnh bao quanh như trêu đùa bạn, bạn không được đến lớp, không được hòa mình vào những cuộc tinh nghịch của bạn của bè... hãy hình dung về tâm trạng đó và nhớ cho rằng thi sĩ họ Hàn đang chịu nghịch cảnh đau đớn gấp bội lần. Người thi sĩ ấy đang từng ngày từng giờ chực chờ cái chết, nhớ Huế, nhớ cảnh xưa mà chẳng thể về thăm và biết được mãi mãi cũng chẳng thẻ về thăm, anh ta chỉ có thể về lại Vĩ Dạ ngày nào bằng tâm tưởng, bằng cách thả hồn vào tấm bưu ảnh của nàng Kim Cúc. Nghĩ đến đây chắc bạn đã hình dung ra chút gì đó tuyệt vọng của chàng thi sĩ đúng không, mơ về một vùng quê đẹp, một bóng hồng đẹp, và rồi nhận ra ngay khung cảnh ấy là mơ, tình yêu ấy cũng là mơ. Cái tâm hồn ấy ham sống đến mãnh liệt, đến thiết tha, muốn nắm bắt lắm, muốn gìn giữ lắm nhưng nhìn lại tất cả chỉ là kỉ ức, là hoa ảo mà thôi Vào đề thì có rất nhiều cách, mình tạm viết ra cách vào đề của mình bạn xem thử nhé: Có những nỗi nhớ đọng thành từng câu chữ, có những khát khao kết thành lời thơ vươn mãi ngàn sau, ươm mầm cho nhành hoa văn học. Và nếu ai đã từng một lần thử ngắm nhìn nhành hoa đóa chắc khó lòng dửng dưng với đóa hoa Vĩ Dạ mà người thi sĩ họ Hàn đã dệt nên vào độ những năm 30 của thế kỉ XIX. Cố thoát mình khỏi nỗi thương buồn bệnh tật, người thi sĩ ấy đã hòa dòng kỉ niệm vào bức bưu ảnh phương xa để họa nên một thôn Vĩ Dạ nên thơ, tươi sáng. Nhưng nấp sau cái nét sáng tươi của vùng quê Vĩ Dạ dường như ẩn hiện một khối u hoài của nhà thơ, từng câu từng chữ như chứa chan nước mắt, chứa chan nỗi niềm yêu thiên nhiên, yêu chữ tình người. Và tình yêu khắc khoải này dưới ngòi bút của chàng thi sĩ rao trăng đã đan nên một án thơ thật đẹp: “Đây thôn Vĩ Dạ”... Hoặc: Là người yêu vẻ đẹp ngôn từ, yêu nét bút quê hương chắc khó lòng mà vô tâm được với những lời rao bán cả vầng trăng của chàng thi sĩ nổi danh trong cung đàn văn học. Hàn Mạc Tử, cái tên quá đổi quen thuộc ấy như một ánh sao sáng chói của bầu trời thơ mới thế kỉ XIX, nhưng cái tài cái tật thiệt khéo song hành khi nhà thơ tài danh ấy thật không mai vận vào mình một trong tứ chứng nan y. Trong lúc đang đau đớn quằn quại trên chiếc giường bệnh của trại phong quy hòa thì bức bưu ảnh phương xa đã làm tâm hồn lãng mạn ấy chấy bỗng nỗi khát khao về lại Huế xưa. Từng lời thốt ra như tuôn trào cả máu và nước mắt, từng câu từng chữ như thấm đượm khối sầu tư. Tình yêu thiên nhiên tha thiết, tình yêu con người khắc khoải, nhớ thương đã đọng vào những lời thơ của bài “Đây thôn Vĩ Dạ”... Nói chung: vào đề có nhiều cách lắm, dùng câu chữ gì không quan trọng, quan trọng là bạn phải giới thiệu sơ lược được vài nét ý của bài thơ, tên bài và tác giả là coi như tạm ổn rồi. Mà cũng nên để ý coi giáo viên của bạn là người thích học sinh mình mở đề bằng cách cưỡi ngựa xem hoa hay ầm một cái nhảy vào đề. Nếu gặp phải người thich giản dị làm nền thì bạn chỉ nên mở bài trực tiếp, đừng câu chữ quá Khai triển ý: Đương nhiên đã gọi là phân tích thì phải đi dọc toàn bài, khi vào bài làm mình nghĩ bạn nên khai triển theo từng khổ sẽ dễ dàng hơn. Lưu ý khi phân tích cảnh đẹp ở đoạn một bạn sẽ thấy sự dung hòa của thiên nhiên và tình người. Sự thấp thoáng xuất hiện của người thiếu nữ cũng là sự len len ùa dâng của cõi lòng tác giả, một chút gì đó mơ mộng đã đucợ thêu nên Đến đoạn hai bạn sẽ thây có nhịp bước của thời gian, một chút gì đó phi lí khi vừa mới gợi lên một buổi bình minh tươi sáng ở đoạn một đã bước qua khoảnh khắc chiều tà, có lẽ đến đây bạn sẽ hình dung đucợ cái nhìn của tác giả lúc này không phải là nhìn bằng cảm giác nữa mà là một chút gì đó mặc cảm, một cái nhìn buồn bã, đau lòng. Gió mây tạo ra sự bao la của đất trời nhưng lại đang bị cát chia. Nhịp buồn đó dâng lên khi đến với hai chữ buồn thiu ở câu kế và 3 chữ cuối “hoa bắp lai” như nêu bật cảnh tình của tác giả hiện tại, sẵn sàng rơi rụng trước gió đời. Và rồi tiếp tục dòng hư ảo, tác giả mơ về một mối tình hoa mộng, một hi vọng le lối nhưng cũng là một nỗi âu lo “kịp tối nay”. Chữ “hịp” ấy lại một lần nữa nhăc cho bạn tình thế của tác giả lúc bây giờ, mơ mộng đó rồi đau đớn đó, rồi lo lắng và khổ hờn ngay đó. Ở đoạn cuối hình ảnh giai nhân đã hiện ra rõ nét hơn và tác giả thiết tha nắm bắt lắm, nhưng thực tại chỉ là “nhìn không ra” bởi tất cả chỉ là kỉ niệm chứ phải nào thực tại. Hình ảnh của khói sương như niềm đau của tác giả đang vật vờ giữa ranh giới sống chết. Tình yêu tác giả trao ra như bị thực tế làm nhạt nhòa rồi mất hút. Niềm ao ước về vóc ngoc tinh khôi như vở tan đi theo khói theo sương, còn lại trong tác giả là nỗi sợ sệt loài nghi ’ai biết tình ai...” Bạn cần nhớ bài thơ này không chỉ cảnh lung linh mà tình người cũng lung linh, không chỉ cảnh vật moognj ảo mà hình ảnh ’áo em” cũng hư hư ảo ảo. Bạn phải song song nêu lên nets đẹp của cảnh vật và của cả còn người. Dựa vào sự lung linh hư ảo của các hình ảnh để phân tích về nỗi niềm tuyệt vọng của nhà thơ... Kết bài thì mình không giúp bạn được vì mình phải viết nguyên bài văn thì mới có cảm xúc để mà viết đoạn kết, với lại còn tùy vào từng cái mở bài nữa, bạn nên nhớ bạn đã mở gì thì kết nấy, đừng mở một đường rồi kết một nẻo, như thế sẽ làm toàn cục của bài mất nét hay!! Chúc bạn có một bài viết thật hay! Thân!
+ Trả lời cách đây hơn 5 năm

Offline
Xin 1 điểm để hỏi câu hỏi
+ Trả lời cách đây hơn 5 năm

Offline
có mấy bạn khác làm ròi, tớ vào đọc ké vậy
+ Trả lời cách đây hơn 5 năm
Trả lời câu hỏi
Chú ý: Nội dung gửi lên bắt buộc viết có dấu. Nội dung viết không có dấu, sai chính tả nhiều sẽ bị xem vi phạm luật sử dụng của Hỏi & Đáp
Những câu trả lời như "bó tay", "không biết" sẽ bị xóa.
ĐĂNG NHẬP
Loading ...