CHỈ TẠI HẠT BỤI…
Ông làm cướp biển bao năm
Giết người, bắt cóc ông làm như chơi
Chiến tranh thương tích đầy người
Sẹo dài, lồi, lõm khắp nơi trên mình
Tay ông còn cụt một bên
Gắn vào móc sắc nhìn ghê cả người
Mắt ông mất một con ngươi
Bịt đen dữ tợn hơn đời siết bao
Có người vui vẻ xã giao
Hỏi ông tay cụt vì sao như vầy?
Ông còn vênh mặt tỏ bày
Rằng trong trận chiến tao đây oai hùng
“Một mình giết chết ba thằng
Thì tay phải cụt có nhằm nhò chi”
Hỏi Ông mắt trái mù đi
Xin ông cho biết lý gì thế kia
Ông ngồi nhấm tiếp ly bia
Buồn rầu ông lại nói về nguyên do
“Sau khi tay trái cụt rồi
Được người gắn móc sắt cho tiện dùng
Hôm đó gió thổi lung tung
Bụi bay vào mắt… tao dùng móc kia”.
Pt.
(chủ nhân XiMong)
PHONG TRẦN CỦA CÔ…
Chàng là bác sĩ y khoa
Khám người chữa bệnh vốn là chuyên môn
Trẻ người lại mới ra trường
Nên còn e ngại trước phường mỹ nhân
Rủi thay ngày đó đến gần
Có người thiếu nữ mong cần chàng xem
Hỏi qua bệnh tình của em
Biết rằng muốn khám phải đem… cởi trần
Nhưng vì e ngại phân vân
Nghĩ ra một cách chàng mừng rỡ thay
Vội vàng thỏ thẻ nói ngay:
“PHONG TRẦN cô đấy, cho đây xem nhờ”
Khiến nàng đừ mặt ngu ngơ
Nói đà hai bận cũng lờ như không
Bí rồi… đành nói thật lòng:
“Xin cho tôi khám PHẦN TRONG em à!”.
Pt.
(Chủ nhân Vô Sầu)
Bác sĩ đâu có mắc cỡ ta ?
Cho dù trẻ mới ra trường (vì thực tập nhiều quen rồi)
cho tới bác sĩ có thâm niên (thì không phải bàn)
Chắc chỉ có "bác sĩ" Phong Trần mới "e ngại phân vân" thôi..........
Chẳng biết "khám" ai đây nữa ?............
Tạm biệt.
Tôi nghề chài lưới bao đời
Thả câu, kéo vó toàn là chuyện chơi
Cả đời sóng nước thuyền trôi
Mây trời rộng lớn, biển khơi là nhà
Người tôi thoảng chút khó gần
Suốt ngày tôm cá nên là hơi tanh
Trán cao còn vết sẹo mờ
Ai hỏi cũng đáp là do cá kình
Nhiều người hỏi chuyện bôn ba
Tôi thì kể hết bao điều đắng cay
Nghề ngư sao lắm nỗi niềm
Bao lần gió bão nổi lên tràn về
Chắc tay giữ chặt mái chèo
Đương đầu sinh tử không hề hấn chi
Ấy lần cướp biển hỏi thăm
Thấy thuyền rách quá nó đành bỏ qua
Cả đời than khổ vì nghèo
Rơi cảnh nguy khốn chữ nghèo cứu ta
Ngẫm ra càng thấy yêu nghề
Không cao chẳng quý nhưng mà tự do
(lấy cảm hứng từ bài chỉ tại hạt bụi)
Thơ cười...... đọc xong không nhịn được cười.... nay vào đọc lại vẫn cười như hôm qua!
Ý muốn của PT huynh vượt chỉ tiêu luôn rồi, giữa tuần đọc lên vẫn còn vui chán! ^_^
Phong Trần ác quá đi thôi
Sao lại xúi dại...chết tôi rùi nè!
Nói thật chứ chẳng phải khoe
Tôi là bác sỹ thật nè chẳng sai
Hôm qua khám bệnh lai rai
Có một cô gái mãnh mai, dịu dàng.
Đẹp xinh, ánh mắt mơ màng
Tia nhìn lã lướt đôi hàng mi cong.
Tôi bèn đòi khám "PHẦN TRONG"
Nàng liền nổi gió, nổi giông tam bành.
Vươn tay vớ lọ hoa sành
Phang tôi một cái tan tành lọ hoa
Nàng mắng: "Cho biết tay ta"
"Tưởng là bác sỹ... thì ra dê xồm"
Người ta bu lại đứng dòm
Nàng liền chu mõ dẩu mồm kêu la:
- "Ông này bác sỹ nha khoa
-" Răng thì không khám mà là "PHẦN TRONG"!"
Huhuhu! Bắt đền Phong Trần ứ!
+ Trả lời cách đây hơn 3 năm
Chuyên gia bảo trợ
Trong tinh thần chuẩn bị đưa phiên bản 3.0 của H&Đ đi vào họat động, H&Đ mời gọi sự tham gia của các Chuyên Gia Bảo Trợ với khuyến mãi như sau: H&Đ sẽ cung cấp miễn phí hòan tòan cho các đối tác tham gia làm Chuyên Gia Bảo Trợ từ 6 tháng đến 12 tháng. Nếu sau 6 tháng làm Chuyên Gia Bảo Trợ và lượt truy cập vào trang web của đối tác dưới 10.000 thì đối tác tiếp tục thêm 6 tháng còn lại hòan tòan miễn phí. Xem thêm chi tiết tại đây